Nhân dân thường gọi các điểm vẽ tranh là “xóm tranh”, “làng tranh”. Một xóm có hàng trăm hộ vẽ tranh. Phần lớn tranh vẽ trên kiếng đều dựa theo truyện cổ tích như: sự tích Thích Ca Mâu Ni, Tấm-Cám; Lâm Sanh -Xuân Nương, Thoại Khanh -Châu Tuấn, Nhị thập tứ hiếu, Phạm Công - Cúc Hoa; tranh phong cảnh, tranh hoa quả, tranh thờ với những câu đối:
“Tổ công, phụ đức, thiên nhiên thịnh
Tứ hiếu, tôn hiền, vạn đệ vinh”
Một bộ tranh gồm 4 khung: khung hoành phi, khung giữa và hai khung liễn đối hai bên. Để có được một bức tranh phải trải qua 4 khâu: cắt kiếng theo quy cách định hình bức tranh; in lụa trên kiếng bằng mực tàu những đường nét, hoa văn, vành viềng…; vẽ tô màu, gắn sao nháy, phơi bản…; vô khuôn gỗ và xuất xưởng… Anh Lê Thanh Hùng, một thợ vẽ tranh nhiều kinh nghiệm trong nghề ở ấp Long Thuận tâm sự: “Trước kia, vẽ các mẫu tranh là công việc của nghệ nhân, nhưng từ ngày có kỹ thuật in lụa, công đoạn này nhanh và tiện hơn vì màu rõ, đẹp, có thể sản xuất hàng loạt…”. Một người thợ cùng lúc đảm trách nhiều khâu. Trung bình 3-4 ngày, một lao động hoàn thành 10 bộ tranh, mỗi tháng thu nhập hơn 600.000 đồng. Mỗi hộ xuất xưởng 500-700 bộ/đợt. Anh Sáu Đức có 3 đứa con đi vẽ tranh mướn tâm sự: “Hàng tháng, mỗi cháu thu nhập khoảng 300.000 đồng, sau khi đã trừ chi phí ăn uống. Trung bình, cứ sơn màu xong một bộ 4 tấm tranh là được trả công 7.000 đồng. Tại một cơ sở vẽ tranh ở ấp Long Tân, chúng tôi được tận mắt thấy những bức tranh kiếng đang đợi phết màu. Những hoa văn, hoạ hình theo chủ đề có sẵn hiện lên với đường nét rõ ràng, sắc đẹp… Sơn phết màu là khâu hoàn chỉnh bức tranh, công việc không khó, nhưng đòi hỏi người thợ phải thuần thục, khéo léo và chính xác…
Hiện nay, các xóm tranh vẽ trên kiếng ở Long Điền B thu hút khá đông lao động nhàn rỗi ở địa phương và các vùng lân cận. Tranh kiếng được đông đảo người dân nông thôn ưa chuộng, từ miệt Cà Mau, Bạc Liêu, Vĩnh Long, Đồng Tháp, Cần Thơ, Mỹ Tho (Tiền Giang) đến Bình Dương, Đồng Nai, Khánh Hoà, Phú Yên… Nhờ nghề vẽ tranh trên kiếng mà nhiều gia đình đã thoát khỏi cảnh nghèo, vươn lên khá giàu. Tuy nhiên, hiện các xóm tranh Long Điền, Long Giang, Long Kiến vẫn còn một bộ phận gia đình nghèo, thiếu vốn mua, kiếng, nước sơn…, phải vay tiền bên ngoài với lãi suất cao. Thêm vào đó, đầu ra của sản phẩm đang có xu hướng giảm do người mua tranh thờ hầu hết ở nông thôn, cả đời chỉ mua một đến hai lần; còn dân thành thị rất ít xài. Vả lại, nghề này tuy đã có từ lâu, nhưng khâu tổ chức quảng cáo, tiếp thị chưa tốt nên chưa thu hút nhiều người chơi tranh kiếng. Đây là những điều bức xúc, trăn trở của làng nghề vẽ tranh trên kiếng ở huyện cù lao Chợ Mới.
Trần Trọng Trung